Về truyện cổ tích, giết chóc và trừng phạt

Mới cách đây mấy hôm thôi, mình đang ngồi lướt Bored Panda ngắm nghía những điều dễ thương của thiên hạ bốn phương, thì bọn mình có một cuộc nói chuyện ngắn về truyện cho các em bé. Chẳng là, trong căn nhà mình thuê ở Đài Nam này vừa có một em bé ra đời, và thời gian tới không gian quanh mình sẽ tràn ngập đồ trẻ con, và chính bản thân mình cũng sẽ là một nhân tố di chuyển trong cái môi trường xung quanh em bé đó. Và cứ như thế, mình nghĩ đến những cuốn truyện tranh cho trẻ con.

Nội dung cuộc nói chuyện của bọn mình là, thiết nghĩ, đã đến lúc những câu truyện đó nên thôi coi những con thú như hổ, báo, sư tử, chó sói, cáo là kẻ xấu gian ác và đáng bị trừng phạt đi. Ảnh hưởng đầu tiên là sẽ tạo cho các bé cái ấn tượng sâu sắc là “bọn nó xấu xa” và “đáng bị giết”, điều này rất không hay vì số lượng các cá thể động vật đó trong tự nhiên đã cực thấp rồi. Thật khó mà bảo vệ động vật quý hiếm khi mà lại nhồi vào các đầu óc thơ bé rằng it is totally okay to kill those animals. NO!.

Điều thứ 2 là gieo vào đầu các bé khái niệm “kẻ xấu sẽ bị trừng phạt đau đớn”, và hình thức cao nhất là cái chết. Ừ thì một mặt nào đó câu truyện mang ý nghĩa rằng chúng ta không nên làm điều xấu, nhưng thực ra là mấy người nhận được mình là người xấu, phải không? Trong các câu truyện với ngôi xưng thứ nhất, người kể (tức bọn mình) luôn là phe chính nghĩa, còn “bọn kia” ở ngôi thứ 3 mới là bọn xấu xí bỉ ổi. Và thật chẳng hay ho gì nếu cứ ai “chính nghĩa” sẽ được quyền trừ gian diệt bạo, vì chắc hẳn bên kia cũng nghĩ y như vậy, và thế là 2 bên lại cứ choảng nhau.

Đó mới chỉ là góc nhìn cá nhân thôi. Điều thứ 3 bị ảnh hưởng sẽ là góc nhìn bên ngoài, với sự phân chia rạch ròi bên ác và bên tốt, bên đi hại và bên bị hại, và cái bên tốt và bị hại kia lúc nào cũng sẽ nhận được 1000% thương cảm và xót xa, còn bên xấu và đi hại kia thì sẽ chịu oán hờn bằng 100000000000% như thế, bị lôi ra đấu tổ, rủa xéo, và nguyền rủa chết đi trong sự hả hê của đám đông.

Hôm qua mình đọc được tin 2 người bị bắn bằng súng khiến 3 người thiệt mạng ở Yên Bái. Một câu chuyện quá lâm li và đau lòng, và phản ứng hả hê đến mọi rợ của nhiều người, khiến mình nhớ lại những câu truyện cổ tích đen đúa kiểu Cám bị muối mắm hay là con hổ ác ôn rơi vào cọc mà chết thảm, hay là chó sói bị rạch bụng…

Khi còn bé, mình nghe xong những  câu truyện cổ tích như vậy, mình nghĩ là, ừ nếu bị hại như vậy thì sẽ đau lắm, và bị chết như vậy thì cũng rất đau. Bản thân cái chết đã u ám rồi, sao còn cần tô vẽ cái hành động gây chết làm gì?

Mình nhớ ông ngoại. Hồi mình bé, 2 ông cháu hay đi dạo với nhau và chơi trò kể truyện nối tiếp, kiểu như ông và cháu thay nhau kể một đoạn truyện theo trí tưởng tượng và cứ thế xây dựng thành một câu chuyện mới tùy tâm trạng, cơ mà tựu chung lại thì công chúa hoàng tử yêu nhau thì cứ đến với nhau trong sự chúc phúc của bà mẹ ghẻ, gia đình thỏ vẫn cứ sống yên ổn và sói thì không trêu thỏ nữa, thay vào đó sói đã tìm được niềm vui mới và sói rất hạnh phúc… Đại loại vậy.

Đâu cứ phải thù ghét nhau làm gì đâu?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s