Belly rub

My friend has this little cat. It was little, she now shows me and Chip that the cat just got bigger and longer, much longer, than she used to be.

Or is it a “he”? I remember somewhere along our kilometer long chat texts there was a mentioning of its puberty condition and that the vet failed to find ‘it’. So I guess it’s a he. Sorry.

Rewrite: he is much longer than he used to be.

Ever since this cat came to her life, our chat texts have been blessed with many a cat photos, in all kind of positions. Curved ball, Fake Cleopatra sexy pose, and then there is the Ridiculous expression pose. That plus many videos of pandas that I obsessively force my friends to suffer from, mean that our chat texts are ridiculously inappropriate for adults with real problems. We are basically peter pans, deep deep within, running from a world of problems nobody want to care about.

I don’t know what about this cat, but he refused to let my friend rub his fluffy belly. A cat whisperer (as I am), knows that the belly rub is the utmost level of trust an animal could ever grant us human with, especially cats with their sensitivity. I used to have few cats in my life, so belly rub was a known therapy to cure tantrum and occasional sadness. Belly rub therapy, and that is it, you are happy and bounce back on your feet again.

Same thing with baby panda, not that I actually have any but since I have to reinforce this image of belly rub therapy, they are zillion more adorable when belly exposed, ready to be rubbed.

Now, I’m going to psychoanalyze the freak out of this belly rub therapy so that once it’s over, you would not think about it in the same  light, ever again. I would destroy this image of happy human-animal relationship that so many hold dear to hearts, and replace it with a much darker version of reality. You have been warned.

Ok, what is the first thing about belly rubbing that is so therapeutic? The feeling of soft furs in your hand? The warmth underneath your pet tender spot? The slow change from trying to shield its body from the touch to opening up to you, and let you gently rub the belly?

No, it’s all of that but not enough. There is something else. We humans know it well. We do this with babies. Aw, little human babies with round belly with milk in it stomach. The softness and warmth and cuteness is just overwhelming to a mother’s senses, and also any average human. Deep down, we are conditioned to protect this little angle from all harms. Rubbing its belly is one of the benefit that we get from the baby. But also, we are reinforcing the hierarchy of order: we adults, grown and strong, probably scarred and partially broken, trying to play with this little beautiful perfectly well-rounded child and extract some happiness from it, belly rubbing just one of many touches we do to get that feeling of wholeness (again). I don’t mean it in any weird way, but really your brain knows this, and it loves it. Your heart rate is neutralized, you feel a sense of calmness, a mixture of being so huge and protective over this vulnerable and fresh being. Other than belly rubbing, there is couching, back rubbing, head massaging, talking to the baby. All of these interactions are essential to both the caregiver and the baby itself. There was this sad real life accidental experiment in WWII, where there were just too many babies (hundreds) under the care of a dozen of nurses in this hospital. Basically the nurses were just too overwhelmed with feeding and replacing pampers and washing the clothes of these babies 24 hours a day, they forgot to ‘touch’ them. Basically any sense of touch was deprived from these babies first few weeks of existence. In the end, only 20-ish survived, while all other babies died.

It’s a real thing, I’m not making this up.

Why? The doctors and scientists later learned that the sense of being touched is critical for normal development of babies. In a poetic way, it needs to feel ‘loved’, to be living. Does this sound awkwardly in sync with the Harry Potter story?

So yeah, when you belly rub your pet, it’s the same thing. You are trying to show love, but also, subconsciously trying to extract a sense of happiness out of it, the feeling that there is a vulnerable being with hear beats depend on you, and trust you.

Yet, despite her effort, the little long male cat just continues to reject being belly touched.

So I have this theory, either this cat is freakishly independent and trying to play “grown-ups”, or it’s having stomach problem that is weirdly activated under belly touches. Be, you have a cat with issues.

So, as I said, much darker version of reality, no? You don’t feel it all? Oh come on all this talking about love and belly had your brains stopped hadn’t it? I know, if I say, “let me psychoanalyze the freak out of this to show you how adorable and important this belly rubbing really is”, would you even care?

I’m just trying to prove 2 points:

  1. Belly rubbing is important, Be’s cat, and you are missing out in life.
  2. You are easily lured into reading dark stuff, the same way media is hooking your brain up with all the sensational shitty stuff happening out there. Admit it.
  3. If you stopped reading at the paragraph that says dark version of reality, congratulations, you are a pure-hearted rarity that happens once in a lifetime.
  4. I’m very good at math.

Excuse the language. And happy birthday to Be!

I have a confession: hôm trước mình vừa ăn món bê xào xả ớt  Bê ạ. Với cả mình đã định ngồi tô mèo vẽ cún gì đấy nhưn g xong rồi lại thấy, uầy, trời mưa, xong rồi mình nghĩ thôi mình vẽ xấu lắm, làm thế nhỡ con jerk mèo của bạn nó nghĩ mình vẽ nó rồi lần sau nó lại không chơi với mình như lần trước.

Và đây là ảnh con jerk mèo tên là Béo tạo dáng ngây thơ bên cây cổ thụ. Hẳn nó đang nghĩ, “hừm, tặng cô ấy con gì nhỉ, con gián?”, “hừm, mai làm gì cho cô ấy nhỉ? à cào vào mặt”

jerky-cat

 

Hoàng tử bé

Cách đây 3 năm, vào mùa hè tháng 7 đó mình lần đầu đọc Hoàng Tử Bé do Bùi Giáng chuyển ngữ từ cuốn The Little Prince của Antoine de Saint-Exupéry. Mình nằm trong cái phòng nhỏ xíu trên gác 2 của một căn nhà giữa vườn bonsai. Trưa ngập nắng.

Mình muốn cắt dán riêng một vài đoạn yêu thích ra một trang giấy riêng, như hồi bé mình có một cuốn sổ Harry Potter ghi chép các câu thần chú và cách sử dụng. Vậy cứ coi như đây là cuốn thần chú mới của mình. Nó đều kì diệu như nhau cả.

Chuyện con số

Những người lớn, họ ưa thích những con số. Khi anh nói với họ về một người bạn mới, họ chẳng bao giờ hỏi anh về cái cốt yếu. Họ chẳng bao giờ hỏi: “Giọng nói của anh ta nghe ra thế nào? Anh ta yêu chuộng trò chơi gì? Anh ta có thích sưu tập chuồn chuồn bươm bướm chăng?” Họ lại hỏi: “Y bao nhiêu tuổi? Tứ tuần? Anh em, tớ thầy của y, lao xao sau trước là bao nhiêu? Y cân nặng mấy trăm ký lô? Thân phụ của y lĩnh lương hằng tháng là bao nhiêu thế?” Và chỉ từ đó trở đi thôi, họ mới tin rằng mình biết gã nọ. Nếu anh nói với những người lớn: “Tôi có một ngôi nhà kiều diễm xây bằng gạch hồng thắm, với những chậu hoa phong lữ thảo ở bệ cửa sổ, và những cặp bồ câu đậu ở mái nhà…” họ sẽ không thể nào hình dung ra được cái nhà của anh. Phải bảo họ rằng: “Tôi có thấy một ngôi nhà trị giá một trăm nghìn phật lăng.” Thì khi đó họ sẽ thốt to: “Ồ! Sao mà xinh thế nhỉ.”

Vậy đó, nếu anh bảo: “Bằng chứng hoàng tử quả có thật ở trong đời, ấy là chú rất quyến rũ dễ yêu, chú cười, chú muốn một con cừu. Một phen người ta muốn một con cừu, thì đó là một phen có đủ bằng chứng là người ta hiện hữu”, thì những người lớn sẽ nhún vai và coi anh là con nít! Nhưng nếu anh bảo: “Tinh cầu từ đó hoàng tử tới đây là tiểu tinh cầu B 612″ thì khi đó họ sẽ tâm đầu ý hiệp với anh ngay, siết tay du khoái hả hê ngay, gọi rằng tâm phúc tương cờ ngay, và để yên cho anh túc mục an lành với bao câu hỏi họ lăng xăng ngay. Họ là như vậy đó. Cũng chẳng nên hờn giận họ làm chi. Con trẻ phải nên rất mực độ lượng với những người lớn.

 

 

Chuyện con cừu và bông hoa

clip_image018.jpg

Trông chú thật quả là cáu tiết. Chú lắc đầu tóc vàng óng bay tung trong gió:

“Tôi biết một tinh cầu có một Ông Cụ mặt đỏ như gấc chín. Chẳng bao giờ ông ta ngó một ngôi sao. Chẳng bao giờ ông ta yêu ai hết. Chẳng bao giờ ông ta làm một cái việc chi khác, ngoài cái việc làm những bài toán cọng. Và suốt ngày ông ta lặp đi lặp lại y hệt như bác: “Tôi là một con người trang nghiêm! Tôi là một con người trang nghiêm” và cái đó làm ông ta phình to lên cái lỗ mũi tự hào. Nhưng đó không phải một con người, đó là một cái nấm!”

Hoàng tử bé bây giờ mặt mày tái xanh vì tức giận.

“Từ hàng triệu năm rồi, hoa đã tạo gai. Từ hàng triệu năm rồi cừu vẫn cứ ăn hoa. Và cái sự tìm hiểu xem tại sao mà hoa phải nhọc mệt tạo mãi những gai nhọn chẳng dùng được vào việc gì gì hết cả, sự đó chẳng phải là chuyện nghiêm trang hay sao? Cuộc chiến tranh giữa cừu và hoa, không phải là chuyện hệ trọng hay sao? Chẳng nghiêm trang hệ trọng hơn những bài toán cọng của ông cụ bự đỏ như gấc chín hay sao? Và nếu tôi có biết, chính tôi có biết một đóa hoa duy nhất ở đời, không đâu có cả, ngoài tinh cầu tôi, và nếu một con cừu bé có thể rỡn chơi liếm sơ qua một chút, mà tiêu diệt tan hoang mất cái đóa hoa ấy như vậy đó trong một buổi mai dịu dàng và chẳng nhận thấy rằng cái việc mình làm kia gớm guốc thế nào, đó không phải là chuyện hệ trọng hay sao?

Chú đỏ mặt, rồi tiếp:

“Nếu có một kẻ yêu một đóa hoa duy nhất chỉ duy có một mà thôi trong hàng triệu triệu tinh cầu, chừng đó đủ để kẻ ấy sung sướng lúc nhìn ngàn sao ở trên trời. Anh ta tự nhủ: “Đóa hoa của mình hiện nằm tại đó, nơi đó, chốn kia…”. Nhưng nếu con cừu ăn đóa hoa, thì sự đó đối với anh ta cũng như thể là đột nhiên trong một nháy ngàn ngàn ngôi sao thình lình tắt lịm! Và đó, không phải là chuyện hệ trọng hay sao!

Chú không nói thêm gì được nữa. Đột nhiên, chú òa lên khóc. Đêm xuống rồi. Tôi bỏ rơi tay búa. Tôi chả còn sá gì búa dao bù lon nữa, chả thiết chi tới chuyện chết khát, chết đói. Trên một tinh cầu, tinh cầu của tôi, trên Địa cầu của tôi, có một hoàng tử bé cần được an ủi! Tôi ôm chú vào lòng. Tôi ru. Tôi bảo: “Đóa hoa chú yêu dấu đó không gặp nguy hại gì đâu… Tôi sẽ vẽ thêm một cái rọ bịt mõm vào cái mồm con cừu của chú… Tôi sẽ vẽ một tấm áo giáp sắt cho đóa hoa của chú… Tôi sẽ…”. Tôi chẳng còn biết nói chi nữa. Tôi thấy mình vụng về quá. Tôi không biết làm cách gì để đi tới cõi lòng chú, gặp gỡ linh hồn chú… Thật huyền bí không xiết, là cái xứ sở của lệ vàng.

 

Chuyện con rắn

clip_image033.jpg

“Đây là sa mạc. Trong sa mạc không có người. Trái đất lớn lắm”, con rắn nói.

Hoàng tử bé ngồi xuống một hòn đá và ngước mắt nhìn lên trời:

“Tôi tự hỏi, chàng nói, phải chăng các ngôi sao được soi tỏ là cốt để cho mỗi người có thể mai sau tìm thấy trở lại ngôi sao của mình. Hãy nhìn tinh cầu của tôi. Nó nằm ngay trên đầu tôi đó… Nhưng xa biệt xiết bao!”

“Nó đẹp thật”, con rắn nói. “Chú tới đây làm gì?”

“Tôi gặp chuyện bối rối khó xử với một đóa hoa”, hoàng tử bé nói.

“A!” con rắn thốt.

Và cả hai cùng im lặng.

“Người ta ở đâu?”, hoàng tử bé rốt cuộc lên tiếng trở lại. “Trong sa mạc kể cũng cô đơn thật…”

“Tìm tới nơi chốn của con người”, ta cũng vẫn cô đơn, “con rắn nói.”

 

Chuyện con chồn

clip_image038.jpg

“Không”, hoàng tử bé đáp. “Ta tìm kiếm những người bạn thiết. Tuần dưỡng có nghĩa là gì?”

“Đó là một điều bị quên lãng quá nhiều”, con chồn đáp: “Đó có nghĩa là tạo nên những mối liên lạc…”

“Tạo nên những mối liên lạc?”

“Hẳn thế, con chồn nói. Đối với tôi, chú hiện giờ chỉ là một đứa trẻ giống y như trăm nghìn đứa trẻ bé khác. Và ta không cần thiết gì tới chú. Và chú cũng chẳng cần gì tới ta. Đối với chú, ta chỉ là một con chồn lũi lang thang như trăm nghìn con chồn lũi phất phơ phiêu hốt dưới sương trời lỗ đỗ thế thôi. Nhưng nếu chú tuần thiện dưỡng ta, thì chúng ta sẽ cần tới nhau. Chú sẽ trở nên duy nhất trong cõi đời, đối với ta. Ta sẽ trở nên duy nhất trong cõi đời, đối với chú…”

 

Con chồn dừng lại và nhìn thật lâu hoàng tử bé:

“Nếu chú vui lòng… hãy tuần dưỡng ta đi!”

“Ta muốn lắm”, hoàng tử bé đáp, “nhưng ta không có thì giờ nhiều. Ta còn phải kiếm những bạn thiết, khám phá thêm, còn nhiều sự vật phải tìm hiểu biết.”

“Người ta chỉ hiểu biết những sự vật được người ta tuần dưỡng”, con chồn nói. “Con người ngày nay không còn thì giờ để hiểu biết gì hết. Họ mua những đồ vật làm sẵn ở tại chợ, nơi những người lái buôn chuyên bán những bạn thiết, nên con người không có nữa những bạn thiết. Nếu chú muốn có một bạn thiết, hãy tuần dưỡng ta đi!”

“Phải làm sao?”, hoàng tử bé hỏi.

“Phải hết sức nhẫn nại”, con chồn đáp. “Thoạt tiên, chú sẽ ngồi hơi xa ta một chút, như vậy vậy đó, nằm vậy đó trong cỏ. Như vậy đó. Ta sẽ đưa đôi con mắt tròn mà liếc nhìn chú, và chú sẽ không nói một tiếng nào. Ngôn ngữ vốn là cội nguồn của ngộ nhận. Nhưng, mỗi ngày mỗi qua, thì chú mỗi có thể ngồi xích lại mỗi gần ta hơn mỗi chút…”

Ngày hôm sau, hoàng tử bé trở lại.

“Tốt hơn là nên trở lại vào cái giờ của bữa trước, một giờ nhất định, con chồn nói. Nếu chú đến, chả hạn, vào lúc bốn giờ chiều, thì khởi từ lúc ba giờ chiều, cõi lòng ta đã bắt đầu sung sướng. Rồi giờ khắc càng tiến tới gần thêm, ta sẽ càng tăng thêm sung sướng. Tới bốn giờ chiều thì, ha! ta loay hoay, e ngại, ta ngồi đứng không an; ta sẽ khám phá được ý nghĩa vô ngần hắt hiu của phù du mênh mông hạnh phúc! Nhưng nếu chú tới bất kể lúc nào, thì ta sẽ chẳng biết đâu vào đâu mà mò ra cho đúng cái giờ phải chuẩn bị cho cái trái tim, cái phút phải vận y phục vào cho cái cõi lòng đón chào tươm tất… Cần phải có những nghi thức mơ mộng, những điển lễ phôi pha.”

“Sao gọi là điển lễ?”, hoàng tử bé nói.

“Đó cũng lại là một cái gì bị quên lãng đi nhiều quá”, con chồn nói. “Điển lễ, nghi tiết, là cái gì làm cho cái ngày này nó không giống mọi cái ngày khác, nó làm cho cái một giờ này không giống cái mọi giờ khác. Có điển lễ, chả hạn, nơi những người đi săn. Chúng nó khiêu vũ cới gái thôn làng ngày thứ năm. Thế là ngày thứ năm là ngày huyền diệu! Ta sẽ đi dạo mon men tới tận mép đồng nho. Còn nếu bọn đi săn mà khiêu vũ bất cứ lúc nào, thì mọi mọi ngày ngày ngày sẽ giống hệt như nhau, và ta sẽ không có buổi nghỉ ngơi, không có giờ hội hè hoan lạc.”

Và thế đó, hoàng tử bé khởi sự tuần dưỡng con chồn.

 

Và lúc tới giờ sắp từ giã:

“A!”, con chồn nói, “Ta sắp khóc mất rồi…”

“Đó là lỗi tại chú, ta không có ý đem lại khổ tâm cho chú, nhưng vì chú đã muốn rằng ta tuần dưỡng thiện dụ chú…”

“Hẳn nhiên”, con chồn nói.

“Thế thì chú chả có được lợi gì hết trong vụ này!”

“Trong vụ này ta được lợi đó”, con chồn nói, “ấy bởi cái màu lúa mì.”

 

Và chàng trở lại với con chồn:

“Vĩnh biệt chồn nhé”, chàng nói…

“Vĩnh biệt chú đó”, chồn nói. “Đây là điều bí ẩn. Thật rất đơn sơ: người ta chỉ nhìn thấy rõ là với trái tim. Các cốt thiết, cái tinh thể, cái đó vô hình đối với hai con mắt.”

“Cái tinh thể cốt thiết, nó vô hình đối với hai con mắt”, hoàng tử bé lặp lại, để ghi nhớ về sau.

“Chính cái thì giờ chú đã tiêu hao mất đi vì đóa hồng của tô”i… hoàng tử lặp lại, để ghi nhớ về sau.

“Con người đã quên chân lý đó”, con chồn nói. “Nhưng chú chớ nên quên. Chú trở thành có trách nhiệm vĩnh viễn đối với cái gì chú đã một lần tuần dưỡng một phen. Chú có trách nhiệm với đóa hồng của chú.”

“Tôi có trách nhiệm với đóa hồng của tôi”… hoàng tử bé lặp lại, để ghi nhớ về sau.