(turn on the song, as you read)

It’s been hectic lately, so much so that introverting becomes a luxury.

No longer listen to songs at 2 volume bars, or cares when something has a scratch on it. Yesterday by the time I reached home, eyes closed shut ready to throw myself on the bed, the single inanimate object that understands me. But then I had to join the birthday party of the 6 year old cousin, who has a Captain America themed party. Little kids were running around making all kind of noises, not bothering with a thing in the world. People were taking photos and selfies. And in the middle of it, I realize how much trapped and tired the soul is in its body.

“My birthday is coming”, said another cousin who is probably in the 5th grade. He was talking to his dad, a bit of yearning in the voice, signaling that thing that says “Hey, this kid has an awesome party, maybe I could have one too?”

Hum, I thought to myself, just say happy birthday to him first wouldn’t hurt, he seems sensitive about it. The little kid did not react much when I wished him happy birthday, he was waiting for his father’s response.

Earth keeps spinning, with or without me… The little kid is probably wondering why his father pays so little attention to him at that moment. I just thought, he will understand, one day, that the world is crazy, and too much has been going on in the adults’ minds, that it deprives them of simple joy, or paying attention to the ones they love, and that life is not easy, and that it beats people up, wears them down, until the wrinkles show, and until they do, it’s time for regrets, and that one day he will see the yearning in his old father’s voice, and then, it’s the son’s turn to forget to pay attention to the one he knows he loves.

I remember the end of “the book thief”, how Death angel comes to the town and dutifully perform his task, and how he sees humans, in their last moments. The mother, the father, Rudy. I love how he described them. The mother with the harsh words, but a gentle heart. The father with his soul lighter than that of a baby.

A few of his wise words:

“It’s always been the same. The excitement and rush to war. I met so many young men over the years who have thought they were running at their enemy, when the truth was, they were running to me.”

“I have seen a great many things. I have attended all the world’s worst disasters, and worked for the greatest of villains. And I’ve seen the greatest wonders. But it’s still like I said it was: no one lives forever”

“In my job, I’m always seeing humans at their best, and their worst. I see their ugliness, and their beauty. And I wonder how the same thing can be both.

When I finally came for Liesel, I took selfish pleasure in the knowledge that she had lived her ninety years so wisely. By then her stories had touched many souls, some of whom I came to know in passing. Max, whose friendship lasted almost as long as Liesel. Almost. In her final thoughts, she saw the long list of lives that merged with hers. Her three children, her grandchildren, her husband. Among them, lit like lanterns, were Hans and Rosa, her brother, and the boy whose hair remained the color of lemons forever.

I wanted to tell the book thief she was one of the few souls that made me wonder what it was to live. But in the end there were no words. Only peace. The only truth I truly know is that I am haunted by humans”

Spring comes, and winter ends. Life, and death. Night and day. Illusion of time. All of this captures the attention, momentarily. That’s the whole point. We are so busy living that we forget, most of the time, what is waiting ahead of us. The thought of it shouldn’t scare you, one bit.



Dear Panda,

Mình nhớ ra mấy dòng của Henry Miller, mấy dòng rất cay đắng:

The aeroplane brings death, the radio brings death, the machine-gun brings death, the tinned goods brings death, the tractor brings death, the priest brings death, the schools brings death, the law brings death, the electricity brings death, the phonograph brings death, the knives and forks brings death, the books brings death, our very breath brings death, our very language, our very thought, our money, our love, our charity, our sanitation, our joy. No matter whether we are friends or enemies, no matter whether we call ourselves Jap , Turk, Russian, French, English, German, or American, wherever we go, wherever we cast our shadow, wherever we breathe, wherever we poison and destroy. Hooray for civilization! Hooray! We will kill you all, everybody. Hooray for Death! Hooray! Horray!

(The Colossus of Maroussi)

Thấy vài chục năm trước và bây giờ cũng giống nhau. Thậm chí lâu lâu lâu hơn cả vài chục năm trước, đọc cũng thấy giống vậy, chắc chỉ khác quần áo chăn màn bát đĩa… Còn con người cứ nháo nhào nhào lên vậy tuốt!

Càng ngày càng thấy dân tình bi quan, hay là chính mình cũng bi quan theo.

Xét theo khía cạnh bi quan, mỗi khi mình xem mấy phim kiểu I Am Legend, hay là 2012, hay là The Day After Tomorrow với cả The Day The Earth Stood Still gì đó, mình lại nghĩ nếu mà thế thật, mình sẽ là đứa chết teo đầu tiên do không có nhu cầu và không thẻ chen lấn tranh giành với một đám đông sợ hãi can trường và ham sống.

Nói thế thôi, rất sợ!

Dạo này mình hay ngắm nghĩa bọn chó mèo panda hươu nai xinh xắn ngây thơ, thấy loài người thật có lỗi với các em quá. Hôm nọ đọc về World’s saddest polar bear mình khóc thật đấy. Tội lỗi duy nhất của mấy ẻm là đẹp quá và cái đẹp ấy lọt vào nhầm mắt thôi mà.

Mà đấy mới chỉ là một con gấu…

Nhiều chuyện buồn nhỉ 🙂

A human song

as we grow up, we grow smaller
life goal retreats to a corner
i just wish not being crueler
thought we could make the world better
turns out it has gone bitter...
‘make it less horrible’
seems more feasible
if i could talk to this little me
i’d say your dreams would not be
you’d become the exact shade you hate
and in the process, you wouldn’t even see
how sore, how tired, how inflicted
how similar, familiar, connected
we all are
we all are
we all…
far, near, loud and clear
distance, noise, sights and fear
as we grow up, we grow smaller
life goal retreats to a corner
i just wish not being crueler
thought we could make the world better


There was this folder of image I keep in my laptop, well actually it is still in my laptop, neatly organized indeed, titled “movie quotes”.

Any nerd out there doing the same thing?

Anyway, I used to post most of meaningful movie scenes plus quotes to facebook, a habit now foregone. For some weird reason only my brain can possibly make up, that folder is personal (self conflicting statements detected). Also, sometimes looking back, I notice most of it involve crying people or villains. Weird. I by no means approve of (publicly) crying or being guilty of being villainous. Yet, they are there.

They are reminders, I guess. Bad excuse. Okay honestly how many of you remember anything that a guy like Superman ever says? Exactly. Point proved. Nobody is reading, hence, no one.

Anyways, sometimes, there are these kind of characters who, whatever they say, nails it in my forehead, and whenever I accidentally see them on internet, I have the urge to pin it down. Here is one:

Please excuse the embedded PR line that I have no control over.

First time watching A most violent year, I thought I was on guard for very violent scenes. I’m not a fan of violent actions (except for where Hulk & Loki are involved), but anyway the movie started with a guy simply running by the harbor so I was lured to watch the rest. And it just grew more interesting by the minute. This guy (above) says so many stuff that I just want to pin down. He is the definition of an interesting character with good quotes making a movie worth watching.

So, when it came to that scene, of course I was reminded of how much fear can be a positive motivator. On the edge of safety and the unknown, I guess humans are hard wired to choose the first. Crawl back to the known world where every variable is defined and fixed sounds much easier to handle than exposing yourself under the attack of several unidentified flying and invisible objects.

I questioned myself about choices I have made in life, and apparently so far only 3 fall into the category of ‘really scary unknown’ (disregarding all the times I choose to ‘let me trust this person’, which might be labelled ‘not-so-scary-but-can-be-uncomfortable unknown’). The first one turned out ok, thank God. The second and third I’m about to dive into, which will involve extra hard-work and probably a lot less sitting, and probably a good amount of embarrassment and periodic self-doubts.


I also reminded myself of the catalyst that drove me to actually jump. Again, fear if consuming is debilitating, and one of major fear that as human we just have to deal with is social isolation. Why? I don’t know. Few people enjoy being alone, fewer understands loneliness. We are just that conditioned to be socially approved, accepted, recognized.

So in my first choice, I actually reminded myself that ‘you know what, none of other opinions matter, at the end of the day, people will just walk by, spends 5 seconds of judgment, and move on with their own business’. Realizing how little other fellow humans care about you is liberating, not saddening. Because if you realize how much we are conditioned to act and behave a certain way just for the sake of ‘other people might think…’, you’d feel like a prisoner. The only worth-asking question is: Do you want to do things for people who spend 5 seconds on you, or do you want to do it for yourself?

(parents excluded, they matter, a lot.)

So, first chain removed. Still struggle with it at times, but becoming better.

Second choice, I’m unsure of myself, my ability to commit and to actually bring result. Does what I do matter? Or is it going to fail grandly?  Is going all the way to get this done actually worth anything? Should I?

Funnily, I ask this quite often. My thought process often goes like “Does this mean anything?”, and often discard it if I see no sense or value. So the whole idea of putting myself to do something that I’m still not certain of the result is the equivalent of inflicting self-doubt and great challenge to ego. But maybe that is better. Maybe we are meant to do that. Sticking with what you know you do well is not going to make you better.

Of course I might fail. But then I wouldn’t have to go through “what ifs” scenarios. I knew for certain that I tried, and failed, it was not meant to be, and move on.

Third choice, a whole different direction, a gazillion of unidentified flying and invisible objects. This is the combination of first and second fear package, with ability to depress and conquer. Sounds soothing.

But imagining all the things that can possibly go wrong in the future is not the right approach, focus on the moment and the single obstacle you have to face at a time is (the only feasible choice)



Casual days

Haha. It’s been 2 weeks, I’ve been typing nonsensical and no one notices. Wonderful.

Chip complained to me once, or twice, I did not count, how she hates facebook. Ok maybe that sounds a bit too much. She dislikes it. There, being politically correct and neutral.

I understand perfectly well. I don’t like facebook either. One day you disappear from facebook and you feel free, from all pending messages or notifications which, being absent, might trigger you to reflect upon your own existence and meaning. Two days, that is a great achievement, you don’t frantically open up every single link there is about cats or dogs or pandas, or seeing someone having a blast somewhere, or hearing about another person having another marriage, break-up, baby, or the likes, or the general dissatisfaction with whatever.

One week, people might think you have died. Your existence equates with the number of interaction you have on facebook. Zero – you are dead, you disappear from collective memories. You are left to ponder things alone, and occasionally reminded of how much you want to share this awesome piece of read to a friend, without using facebook.

Another thing that makes me dislike facebook is, unless I share this stuff I’m typing on wordpress via facebook, it’s never going to get a view. Haha. There. So, these two weeks, I have been enjoying the feeling of writing whatever stuff I like, without having to worry about how it’s going to be read, because apparently, if people don’t like it, they won’t actively search for it, clicking a link on facebook is a simple numb-minding thing to do, and that is what most did. Best feel ever. Another side note, since Chip is busy with her graduation and all other fun, I doubt she would discover these nonsensical ramblings soon. Haha.

Okay, so how is life, you ask? I have discovered a way to get to sleep. For some weird reason, if I turn a 45 degree, I can sleep. It means if my head-toe aligns with the North-South direction, I can sleep. Yes, sleep is gold. You can never sleep enough. Every morning waking up and doing things is a disruption to the brain.

Today is 6th day of Ramadan. Personally after the 2nd day I barely even notice anything different in life. Got the picture of the moon on the 2nd day, looks great. Now the moon has orbited to another angle which I cannot see from my own window anymore. See you later, moon.

I got to know some interesting humans at work, which is a big deal given how extraverted I am. Exactly, you get the point.

One is an American, every time he talks, it gives away a feeling that this guy is born and raised a hippy. I mean no judgement here. He likes nature, talked about being vegetarian, not judgmental, does not care about his looks. He has this one coat that I can see him in every day, regardless of the weather, even when it’s 38 degrees outside. Granted, we have air-conditioning, too cold at times. Yet he has another yellow rain-coat. Casual is not the right word. He does not give a care about how he looks. This type of people put me at ease.

Anyways, he’s been to all Arab Peninsula (worked there for years too), known all the ugly nasty truth about the place and people there (and also the kind people too, I should mention, trying to practice positivism), yet still not judgmental (that for me is a truly fascinating point). He’s been to Jerusalem as well, and knows pretty well the teachings of Judaism, Christianity, and Islam, which is, you know, rare, given how much religious extremists manage to scare people away from understanding a religion.

Another is (probably) British. Never asked for his nationality but his accent was the give-away. At first I thought he was any another European national but British. Does not matter. Anyway we never talked, for the 2 years I have been working, every morning there would be me, him, the American, another nice lady in IT, and another person in Accounting – the earliest creatures on the floor. Yet I was the weirdo that manage to say ‘morning’ everyday, and sit at my place, minding my own business, without giving too much thought about how humans are supposed to interact.

Anyways, one day, I could not ignore any longer the fact that he has a swollen leg, and seems in pain, with crutches. I started asking. It turned out, with the miracle of negligence, certain doctor (or nurse, I’m not sure), at a certain well-known hospital in Hanoi (I wish them a lawsuit), managed to turn his strain into a fully scary case. I would not go into details, but basically now the poor man has a certain type of flesh-eating virus to fight against, thanks to those certain negligent people.

Anger management aside, this guy is also extremely nice, also been to all those countries in Middle East and some in Africa, with his family, years ago. World is now different, he says. I agree. It’s been so different, the thought of going to those countries and come back in one piece is the equivalent of practicing positivism.

Anyway, the other day the American asked if I’d ever want to go to Arab Saudi. Given my certain belief, of course at some point I have to go there and visit Mecca. But I secretly wish Mecca was not on the Saudi’s soil. I do not see Islam in so many aspects that this country does, and it is continuing to represent – the corruption of Islam in modern days. Everything is just a shell, institutionalized, power-inducing forces with mask of religion. Emptiness is underneath those cloaks. In fact I’m more concerned about whether at one point I will become one creature similar to Azkaban guards, soul-less, rotten, but still existing, in an illusion that I’m doing everything right.

So much for self-reflection. Hail positivism.

Oh, rewatched Tomorrowland yesterday, again reminded to feed the right wolf.





Rust & Dust

It’s 2 a.m

4:30 a.m


Couldn’t sleep. Wide awake, could hear her own brain buzzing out loud in numbing head-throbbing bits.

It’s been days. It’s the light, it’s the noise, it’s about everything in the room and nothing in the room. It’s the brain, the buzzing, the non-stop thinking chains, one thing tangled with another on a continuous stream. For the first time, this thinking habit starts to take its toll. It’s frustrating. The brain needs a sleep, it needs to be shut down, out from the external lights, no matter how little.

Out of temperament. Under the weather. Over-thinking. Mind chattering. Rewinding of a mental tape of what occurred today, the day before, the continuity of ‘me’ that started in the past and ends up God know where in the fictional future.

Anyway, this is normal, it’s just part of everything that a human has to experience, at some point. So let’s start looking at something bigger and non-egocentric.

Game of life. Begins.

First, it was a cry. If you don’t cry for the first few minutes of exposure to earth, you die. Oxygen is your lung’s best ally. Oxygen is the thing that keeps the flow going, and will one day determines you expiry date, perhaps.

Everyday, you wake up. Nobody actually volunteered to be ‘alive’ in the first place. It’s just decided beyond your own participation. It is not a matter of “Do you want to exist?”, you just do, out of love, out of accident, or out of mishap. Whatever the cause, you just do.

Your shady unreliable memories hardly tell anything concrete about anything of your past. It’s just a blur. You remember of sentiments, how everything ‘felt’ like. Rather interestingly, it largely affects your own shape, your personality, your drive.

Come to now. ‘Here’ is an ambiguous concept. Right at this moment, your cells are dying and renewing themselves, splitting, dividing, cloning over and over based on a programmed database condensed to tiny biological memory drive. The being that is you is hardly any of your cell, nor any on the hormone list, nor any of your organ, yet, if one cell, or whatever component of you, rebels against your own interest, you would be defined by rather interesting human-made descriptions: cancer, disorder, ‘troubled’, sick, illness, disability, and the likes. Every single dimension of ‘you’ is replaced by a single word.

Along the game, you experience the external fabrics of your surrounding. Every single interaction and imprint a person, a pet, an event makes will leave you more or less like you, but still you. Internally, continuous awareness of your own being is nicely shut down every night, brain refreshed, and awoken every morning, to find yourself still in your own package: arms – checked, legs – still mine, brain – not sure, but still on the neck. Externally, the skin and the muscles and this biological structure remains, neatly composed.

Rule of life. Enter.

(1) Whatever a human does, he or she feels perfectly justified for doing it, at that specific space-time.

(2) There is no delete or refresh button. No rewind, no fast forward.

(3) Circumstances change. Change is the order.

Because of (1), (2) and (3), a thinking being is most definitely destined to engage in behaviors that would definitely, at some point in another space-time, make that thinking being wish he or she did differently. And because of (2), the thinking being is forced with 2 options: either deny your past and pretend whatever it was did not happen, or accept it and move on.

Because of (3) and (1), paradox and internal conflict happens.

(4) Behaviors are more often dictated by immediate perception of circumstances rather than future expectation of events.

Hungry, grab a Snicker. Thirsty, Coke. No don’t drink that stuff,  at this moment the crazy typer is using it to clean the blade off rust. Sleepy, go to sleep, unless you can’t.

If the (4) rule is reversed, several implications follow:

  • People would not (insert whatever crazy community-harming behavior here)


After cleaning the dust, she sat down and reflected. The dusts seem heavier than usual, the room, though cleaned for this specific moment, is only waiting for a new layer of dust to cover itself head to toe. Certainly.




5 điều mình rất biết ơn vì bố mẹ đã làm (cho mình)

Tất nhiên điều gì bố mẹ làm trước giờ mình đều biết là có một lí do tốt đẹp nào đó cho mình và thằng Bi. Nhưng mà, thú thực là, không phải tất cả nhứng điều đó mình đều vui vẻ chấp nhận hay nghe lời. Tính mình vốn hơi bướng bướng và có chút dở hơi, nên hay cãi bố mẹ lắm – đôi lúc là do sự cố chấp trẻ con, đôi lúc là do cái tôi sửu nhi muốn tự khẳng định mình, đôi lúc thì chẳng có lí do nào cả, chỉ vì thích cái cùn thế thôi hehe. Thật láo nhỉ!

Sau đây mình xin kể 5 điều bố mẹ đã từng làm, và trong lúc bố mẹ làm điều đấy mình đều nhảy chồm chồm lên chống lại. Cơ mà tất cả những điều này đều tạo nên phần “tốt đẹp hơn” của mình, tính đến hiện tại hihi 😀


  1. Bắt mình đi nắn hàm hồi 10 tuổi

Hồi bé, 2 cái răng cửa trên của mình nó không được gần gũi nhau là mấy, lại còn siêu to như 2 cái răng yêu quái thỏ :)) và hàm trên sau khi thay răng cũng có chút xô lệch. Mẹ lôi mình đi nha sĩ khám ngay sau khi mình thay hết bộ răng sữa. Mình giãy đành đạch như đỉa phải vôi, giận dỗi khóc lóc đủ trò. Cơ mà, tada, chỉ sau hơn 1 năm răng mình đã ổn, nhẹ nhàng không có gì phức tạp, chỉ có đeo hàm lúc đi ngủ mà thôi. Thế là bây giờ răng lợi ổn thỏa cả, nụ cười toe toét thành đặc điểm nhận dạng, và 2 cái răng vẫn hơi thỏ thì mình quý nó cực!


2. Không cho đọc truyện tranh

Thực ra nói thế cũng hơi oan cho bố mẹ :p vì mình có 1 bộ Đô-rê-mon đầy đủ ở nhà. Cơ mà đó là bộ truyện tranh duy nhất mà mình đọc. Ngay từ hồi mình 7 tuổi, mẹ mua truyện cho mình chỉ toàn truyện đầy chứ, và nói là truyện tranh rất không tốt cho các em bé này kia (haha sorry manga fans, that’s my mom). Thế là mình chỉ ôm những quyển sách kín đặc chữ đó mê mải đọc, cho đến khi lên lớp 3 hay 4 gì đó, tình cờ vớ được quyển Đô-rê-mon ở hàng báo, mê quá, bố mẹ mình cũng mê luôn, nên là hàng tuần mua về cả nhà cùng đọc hihi, vui lắm! Nhưng cũng chính vì thế mà mình yêu sách và thích đọc từ nhỏ. Sách tạo nên tính cách, đúng là vậy đó. Tủ sách ở nhà cũng là một trong những thứ mình yêu quý nhất luôn!


3. Không lắp internet ở nhà cho đến năm mình lớp 11

Bố mẹ cho mình xài di động từ năm lớp 7, khi mà con bạn thân nhất của mình mới chỉ có city phone và cả lớp gần như không ai có điện thoại thì mình đã xài Motorola haha (nhưng mà vì thế nên có dùng để liên lạc được với ai đâu chứ!), mà nhà mình vẫn cương quyết không có internet cho bằng thiên hạ.Cái này mình đã từng cực kỳ phẫn nộ và khóc lóc lên bờ xuống ruộng, vì đến tận 16t không biết search google, không có email, download một cái ảnh hay bài hát cũng không biết luôn. Mẹ bảo là để mình tập trung vào học, cơ mà mình thấy không đúng, vì mình vẫn mất tập trung vô cùng vào những việc khác hehe. Nhưng vì lẽ đó mà mình tiếp tục đọc sách, đi chơi thực sự với bạn bè mà không cần chụp ảnh hay đăng status, và ngơ ngẩn không quan tâm quá nhiều đến chuyện người ta đang xàm xí gì trên thế giới mạng 🙂


4. Không cho dùng bút bi và bắt dùng bút mực đến hết lớp 12

Đúng thế, BÚT MỰC, bút + mực Hồng Hà cổ điển. Mẹ không cho mình dùng bút bi vì sợ hỏng chữ. Thế là mình dùng bút mực cả vào ngày thi đại học. Mình viết bút mực cực nhanh và cực sạch sẽ nhé. Sau đó mình chuyển sang dùng 100% bút chì cho đến tận bây giờ vì không khoái nổi cải lợn cợn khi dùng bút bi. Chữ mình cũng chẳng đẹp đẽ gì cơ mà cũng tròn trịa xinh xắn vừa phải. Và nữa là, bây giờ điều đó trở thành một trong những thứ so cool mình hay khoe  về mẹ mình.


5. Bố mẹ vẫn hay nói là, nhà mình không có tiền đâu, cái gì rồi cũng sẽ phải tự thân con làm ra…

Cái mình không thích ở điều này là bố mẹ luôn nói về nó với một thái độ có lỗi đầy thương cảm, kiểu đó là lỗi của bố mẹ vì nhà mình không có nhiều tiền hơn, bố mẹ không lo được cho con đi học ở một nơi “thiên đường” hơn, bố mẹ không cho con một sự khởi đầu vào đời “đầy đủ” hơn, đại loại vậy. Còn với mình, việc phải tự thân vận động là điều đương nhiên mà!

Mình chưa bao giờ nghĩ ngợi nhiều chứ đừng nói chê trách gì về điều kiện kinh tế của gia đình cả. Từ bé mình vẫn được học hành ăn chơi đầy đủ, và cũng tự ý thức được đó là tiền của bố mẹ phải “tiêu” để mua cho mình đồ chơi, thức ăn, váy vóc, và để có tiền tiêu thì bố mẹ phải đi làm, mà đi làm thì mệt lắm. Nên mình cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều, và hồi nhỏ vẫn là một em búp trên cành “biết ăn biết ngủ biết học hành là ngoan” í :))

Nừa là trong môi trường của mình từ bé, cả họ hàng người quen, cả bạn bè bố mẹ lẫn bạn bè mình, đều có những người rất giàu và những người không có tiền. Nhưng mình vẫn tiếp xúc, thăm hỏi, nói chuyện cùng, và ngược lại cũng được đối xử theo một cách mình cho là khá bình đẳng. Nên mình cũng không có cảm giác gì mấy về sự xa cách nếu người này nhiều tiền hơn người kia. Thay vào đó, mình nhìn nhận những giá trị khác trong tính cách, trong cử chỉ, dáng điệu của người ta hơn là những con số.

Một điều nữa là mình biết lý do vì sao nhà mình không “giàu”. Bố mẹ chi rất nhiều tiền cho 2 chị em mình học trường tốt, học thầy tốt, mua sách đẹp, mua quần áo tốt, ăn đồ ngon, đi chơi phè phỡn. Có những năm nhà mình nhong nhong đi chơi đến 5-6 bận liền, có những lúc hôm nay mình đang tung tăng kéo lưới sáng sớm trên bở biển với lũ trẻ con làng chài, vài tuần sau lại ngồi trên xe lên núi chơi. Và nữa, bố mẹ luôn muốn con gà ngố thành phố như mình phải tiếp xúc với các giá trị dân gian, nhất là con người ở nông thôn, không được quên họ hàng gốc gác của mình. Có những ngày mình khóc tỉ tê kêu về quê bẩn với chán lắm, bố mẹ vẫn xách mình vứt lên xe bắt đi hehe.

Lớn lên chút thì mình bắt đầu kiếm tiền từ 18 tuổi. Chẳng phải do thiếu tiền, đi làm để biết cái cảm giác tự kiếm được tiền thôi, và vốn nữa là cũng không muốn phải xin tiền bố mẹ để tiêu vặt. 22 tuổi sang Đài Loan học, bố mẹ cũng xót xa vì thấy mình phải đi làm thêm, và (again) lại thấy buồn vì không “lo” được cho con gái đi học ở nơi khác “tốt” hơn. Mình thì chẳng thấy sao cả, vì ở đây mức sinh hoạt cũng rẻ, môi trường cũng trong lành, bạn bè tốt, học thêm được ngôn ngữ khác. Mình cũng vui là hầu hết quá trình sinh hoạt ở đây mình tự lo tài chính được, không phải phiền bố mẹ gì nhiều, trừ tiền vé máy bay bố mẹ vẫn mua cho để rước con Thị Nở này về.


Lan man quá. Thôi dừng =))

Hello, world


Xin chào.

Mình là một đứa dở hơi hay mắc phải một thói quen rất xấu là dành thời gian làm những thứ không quan trọng.

Ví dụ như việc sửa tên file trong folder. Một khi mình lên cơn hâm cũ, mình có thể thấy ngứa mắt từ cái tên file cứ liên-tục-cách-các-chữ-như-thế-này, và có thể dành 15 phút ngồi sửa từng tên file một cho nó thành_như_thế_này. Tuyệt vời hơn, mình có thể hăng hái google thêm 30 phút xem có cách nào làm cái việc 15 phút kia trong 1 phút.

Ví dụ như việc sau khi ngồi làm template để tính toán một cái chi đó, mình có thể làm mọi thứ rất gọn gàng, liệt kê mọi assumptions trước khi tính toán, sau đó mới bắt đầu tìm hiểu những khả năng khiến cho các assumptions đó bị thay đổi, rồi đột nhiên nhớ ra là à còn cái này phải cho vào, sau đó ngồi sửa hàng loạt cái link nối các sheet trong workbook để nó tính toán lại.

Đỉnh điểm, dấu hiệu cao nhất của việc cho thấy mình hâm nặng đến mức độ nào, là mình không thấy việc mình làm đó vô nghĩa, và rằng mỗi lần lên cơn hâm như vậy mình có thể vứt toạch một kết quả làm việc ngốn hơn 8 tiếng của mình đi, không chút thương xót.

Mình có hàng loạt cớ để biện minh cho hành động cực kì lãng phí thời gian đó của bản thân, ví dụ như: trông nó phải đồng bộ thì mới có hứng làm tiếp, nếu tên file cùng một kiểu thì thay vì ngồi dẫn link lại thay vì làm 10 lần chỉ cần replace cái tên 1 lần, mọi thứ phải được ghi chép lại liệt kê ra thì năm sau khi mình mở cái file đó mình mới nhớ được cái ‘thought process’ của mình cách đó 1 năm, hoặc: chẳng hạn như sau này không phải là mình tiếp tục làm công việc này thì cái cách làm này phải được lưu giữ cho ‘thế hệ mai sau’, v.v.

Chính với những cái cớ đó, mình có thể ngồi ê mông nhiều tiếng liên tục làm một thứ chẳng ai nghĩ là quan trọng (trên máy tính). Ví dụ như mở cái folder chung ra mình thấy ‘chời ơi trông nó thật hỗn loạn, không có quy tắc gì cả’, thế là một cái mental note xuất hiện đòi hỏi là mình phải quay lại dẹp loạn một ngày không xa…

Tại sao mình lại có cái tính này, mình không biết. Thực sự mình biết những cái đó có tác động thật nhỏ, tên file là gạch giữa hay gạch chân thì khác gì nhau đâu? Lúc search gõ 1 từ khóa đằng nào cũng ra cả. Nhưng như thể để đối chọi lại cái mớ boong boong khó định nghĩa & những cái hỗn loạn mình được dịp chứng kiến khá thường xuyên xung quanh, mình tự tạo ra một công việc dở hơi cho bản thân thực hiện: sắp xếp, trật tự, mọi thứ phải rõ ràng, vì càng rõ ràng bao nhiêu (bây giờ) – mọi thứ càng dễ dàng bấy nhiêu (về sau).

Ước gì các bạn nhìn thấy cái không gian phòng riêng của mình, nghe câu trên thì tưởng là ngăn nắp mẫu mực lắm – không hề. Hàng tuần bố mình luôn cảm thán về sự bừa bộn của phòng mình ít nhất một lần. Mẹ mình luôn nhìn tóc mình với cảm giác đang nuôi 1 đứa tên Mougli. Nhưng vì một lí do khó hiểu nào đấy, mình rất tự nhiên tin là ‘chaos & order’ là một. Hai cái chỉ là hai mặt của đồng tiền. Với cái cớ nghe rất khoa học (như kiểu singularity với các bác vật lý học, dù mình chẳng biết nó là cái chi), mình tự tin mặc kệ cái mớ hỗn độn trong phòng, và dành thời gian cho việc tạo ra một trật tự trong cái file máy tính, trong cách tính toán trong cái template mà mình hay phải làm, trong cách suy nghĩ, trong đầu.

Mọi thứ phải có quy tắc & trật tự. Và chỉ cần làm sai cái đó trong cái file đó thôi, hoặc cái folder đó thôi, all hell break loose.

Mình đang nói về MS Excel, các bạn ạ.

Từ lúc phải làm nhiều thứ trên excel, mình thấy nó là một công cụ thật tuyệt vời. Tính toán đã đành nhưng khả năng tạo liên kết và dựng một hệ thống cái này liên kết với cái kia và nếu A thay đổi B sẽ thay đổi theo, v.v. như kiểu một tiểu hệ thống bạn có thể gây dựng & gìn giữ, trật tự ngăn nắp. Thoạt nhìn người chưa quen sẽ nghĩ à nó đơn giản chỉ là mấy cái phép tính, biết dùng formula thôi chứ gì. Nhưng sau nhiều hồi nghiền ngẫm & làm việc với nó mình dám cá là bạn có thể lần ra cách suy nghĩ của người tạo 1 cái workbook phức tạp. Nó như một mê cung mà cũng như một cái biểu đồ lưu trữ rất rõ ràng & chi tiết cách suy nghĩ của người khác.

Từ một cái mớ tưởng là hỗn độn, thực ra bạn đang chiêm ngưỡng một thành quả trật tự, một hệ thống, một hình thái tồn tại thể hiện tư duy đằng sau đó.


Mình chưa biết nhiều lắm về các ngôn ngữ lập trình. Thứ gần nhất mà mình mới tự mò thử thì mới có HTML, hay CSS, gần đây thử học Python… Học chưa đâu vào đâu, và vì chưa tự áp dụng nhiều nên quên hết =)) Nhưng cái ngôn ngữ chỉ là vỏ của tư duy. Mình thích cách nó dạy tư duy, syntax google là ra thôi, không phải mấu chốt lắm. Nghe thật ngược đời.

Lèm bèm một lúc mình cũng chẳng hiểu cái mớ mình vừa viết nó là cái gì… Ai hiểu không?


Có lẽ, mình đã học được một điều, chắc là một quy tắc chung của cuộc sống. Kiểu như khi ta trẻ trâu ta cứ nghĩ những đường thẳng là con đường tốt nhất , già thêm tí nữa thì hiểu ra cái trật tự tuyệt vời của những thứ không thẳng. Ví dụ nhìn vào hệ thống tuần hoàn trong người bạn đi. À không nhìn được. Nhưng ai cũng biết nó là mấy đường zig zag ngoằn nghoèo không quy luật đúng không? Tưởng thế thôi, chính nhờ những khúc không thẳng đó mà bạn đang sống hàng ngày, hít thở không khí hàng ngày, tim đập chân chạy. Neurons trong não cũng thế, cái tuyệt vời của việc nó không thẳng là vì cấu trúc của nó là một đống ‘dây dợ’ giúp cho khoảng cách giữa 2 đầu synap luôn đủ gần (để truyền tín hiệu), và rằng một đám neuron này luôn ở bên cạnh một đống neuron khác giúp cho việc những tín hiệu không đi theo kiểu từ A đến 1 điểm B, mà luôn là từ A đến ít nhất n điểm khác trong não (n>1, rất nhiều). Bạn lỡ đập ngón chân vào thành giường, ít hơn 1 giây, cả cơ thể bạn nhận được tín hiệu đau đớn chạy khắp từ đầu ngón chân lên đỉnh não, và lan ra xung quanh. Nếu nó là 1 đường thẳng và chỉ chạy đến 1 điểm, có khi cảm giác đau đơn đó sẽ chỉ tập trung ở đúng 1 chỗ, và biết đâu chúng ta không có khả năng chịu đựng sự đau đớn mà chỉ tập trung ở 1 chỗ? Biết đâu nhờ có việc lan truyền tín hiệu thần kinh sang trăm chỗ khác mà chúng ta mới không lăn ra ngất mỗi lần va chân vào thành giường?

Em xin lỗi các cô giáo sinh học đã từng dạy em. Rõ ràng là mình luôn được dạy ‘thế giới là như thế này’, nhưng có khi để trân trọng nó thêm nhiều lần thì người ta nên đặt ra nhiều giả thiết hơn để thấy là mình may mắn đến như thế nào. Ví dụ cái tế bào hồng cầu của chúng mình khỏe mạnh và ‘mang’ được oxi là nhờ có việc hình dáng đặc thù của nó như 1 cái thuyền thúng. Khi cái hình dạng thuyền thúng đó chỉ cần méo đi một vài mili-mili-mili-mét, cuộc sống của mình sẽ không bình thường nữa. Người ta gọi nó là cái bệnh gì đấy, không nhớ tên, chỉ nhớ chắc chắn là từ thuyền thúng tròn sang thuyền dài là máu sẽ vón cục & chúng ta chết được ngay nếu không được cứu chữa phát hiện kịp thời.

Nhiễm sắc thể cũng vậy. Còn ai nhớ không? Việc chúng mình sinh ra lành lặn chân tay mũi mắt miệng hoạt động bình thường là cả một kì công nằm ngoài khả năng điều khiển của bố lẫn mẹ, lẫn ông bà cô dì chú bác. Thực tế là việc bộ gen của chúng ta như thế nào và thể hiện tính trạng ra ngoài ra sao hoàn-toàn-nằm-ngoài-khả-năng-điều-khiển của con người. Tất nhiên mình cũng được biết các nhà khoa học bây giờ đang tiến gần hơn đến genetic design – kiểu cho các cặp bố mẹ đến khám & kiểm tra xem thích gen A hay gen B hơn cho con. Với sự cảnh giác cao độ của một đứa cũng tạm gọi là người, từng được chứng kiến thành quả tồn tại của giống loài trên trái đất và cách chúng ta gây ảnh hưởng với những thứ to lồ lộ không phải nhìn dưới kính hiển vi thì, ờm, mình không tin tưởng vào khả năng damage control của giống loài lắm, nên cũng chỉ biết nghĩ ‘let’s hope we don’t mess with this one’.

Nhưng có lẽ cũng chẳng nên bi quan làm gì, chaos & order is one.

4. Bye.





Chuyện “đi thêm một dặm nữa”

Go for an extra mile, would you?

Cách đây 2 năm, Henry đã từng nói với tớ như vậy. Đại loại hôm đấy chủ đề cuộc nói chuyện bàn trà của bọn tớ là về mình sẽ sẵn sàng làm gì và làm đến đâu cho người thân và bạn bè mình. Rồi rộng ra là mình sẽ làm đến đâu so với cái “trách nhiệm”, hay “bản năng”, hay “linh tính”,… hay bất kì một điều gì đó thúc đẩy mình phải hành động.


Tớ sẽ lại lan man sang 2 chuyện vĩ mô về 2 quốc gia mà gần đây tớ có biết qua qua.

Chuyện thứ nhất là về Singapore và Biển Đông

Hẳn là ai cũng nghe qua qua về những tranh chấp trên Biển Đông giữa các bên, trong đó có Việt Nam, cùng với Trung Quốc, Đài Loan, Brunei, Malaysia và Philippines  trong thời gian gần đây. Tranh chấp vẫn cứ xảy ra. Báo đài còn đưa tin về những cái như là Bộ quy tắc ứng xử Biển Đông (Code of Conduct – COC ) và Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (Declaration on Conduct of the Parties in the South China Sea – DOC) – nghe quen quen ha!

Trên thực tế, đến bây giờ mới chỉ có DOC được hoàn thiện và ký kết năm 2002, nhưng được cho là không cụ thể và thực chất. Còn trong khi đó, đàm phán cho COC giữa ASEAN và Trung Quốc thì không có chút tiến triển nào, do đang bị phía Bắc Kinh gây trì trệ. Nữa là gần đây, Bắc Kinh triển khai hệ thống phòng thủ tên lửa, máy bay chiến đấu đến đảo Phú Lâm (Woody Islands) thuộc quần đảo Hoàng Sa, cùng rất nhiều hành động kinh tế hóa tại đây (Ai muốn biết thêm thì google “Kinh tế hóa Biển Đông”, “Thành phố Tam Sa”… nhiều lắm, đừng lười).

Thế là trong một cuộc họp Ngoại trưởng ASEAN hồi tháng 2 vừa rồi tại Lào, các bác lãnh đạo rất là lo ngại về việc này , lo kinh lên được, và đem ra thông cáo báo chí về sự lo ngại của mình. Riêng có bác Bộ trưởng ngoại giao mới của Singapore, là Vivian Balakrishnan đã đứng ra và bảo, okay, chúng tôi sẽ đứng ra làm cầu nối cho 2 bên ASEAN và Trung Quốc sao cho đẹp lòng nhất có thể, và này, chúng tôi có ý kiến về “Bộ quy tắc ứng xử trong những trường hợp đối đầu không lường trước trên biển” (Code for Unplanned Encounters at Sea – CUES) , mời các vị nghe cho.

Singapore vốn không phải là một quốc gia liên quan trực tiếp đến tranh chấp ở Biển Đông, nhưng các bác ấy không thể cứ thế đứng nhìn những bác còn lại than vãn và đổ lỗi cho nhau mãi được. Ừ và do là căng thẳng có tác động tiêu cực lên hòa bình, ổn định, tự do hàng hải và hàng không, cũng như lợi ích thương mại của cả khu vực nói chung và Singapore nói riêng. Và nữa là, cái này vốn không mới: CUES đã từng là một thỏa thuận của 21 nước thành viên Hội nghị Hải quân Tây Thái Bình Dương 2014 (bạn nào muốn biết thêm tự google ô kê?). Cơ mà, hey, cuối cùng thì cũng có một hành động nào đấy mang tính tích cực và cụ thể nhằm tháo ngòi cho một vấn đề lù lù như cái xe lu ở đấy.  Và tất nhiên, những người khác vỗ tay rào rào.

Chuyện thứ 2 là về  Bhutan:

Đó là cái TedTalk đầy cảm hứng của bác Thủ tướng Bhutan Tshering Tobgay. Xem đi các bạn ạ, có subtitle đủ các thứ tiếng đó. Xem đi hay lắm!

Bhutan là một nước nhỏ xíu và có GDP được bác thủ tướng đánh gia là còn thấp hơn cả gia tài ối cá nhân, nhưng lại là một nước giàu có về không khí sạch và môi trường sạch, diện tích rừng siêu lớn. Và, mặc dù với nền kinh tế và công nghiệp đơn sơ (nghĩa là “chậm phát triển” đến mức chẳng có thể làm biến đổi môi trường), nhưng Bhutan lại đang dẫn đầu trong việc chống biến đổi khí hậu. Và điều này không chỉ bây giờ mới diễn ra. Thực chất, đến bây giờ mới có thêm nhiều người chúng mình biết thôi, chứ Bhutan đã thực hiện hành động này hàng năm trời rồi.

2 câu chuyện quốc gia này đều có rất nhiều thứ to to có thể bàn tới. Tớ thì chỉ nhìn đơn giản ở mức độ vi mô bằng việc “tính cách hóa” 2 nước này thành 2 cá nhân, như nói về 2 anh bạn vậy. Như thế bọn mình có thể hỏi nhau kiểu: “Ê, cậu có biết chuyện anh Singapore không? Thật là một soái ca hiệp nghĩa nhỉ” hay là “Ồ, anh Bhutan đó đúng là một bậc quân tử chính trực kiên trung vậy”.

Và câu hỏi nói to to hơn một tí là: “Này, cậu có thấy hành động của 2 anh ấy rất là “đi thêm một dặm nữa” không? Ý là, họ sẵn sàng đốt thêm chút năng lượng cá nhân để có thể đến một cái địch xa xa tốt đẹp hơn, không chỉ cho họ mà cho cả những người xung quan nữa đó”.

Và, lại lấn tới tiếp câu hỏi to oành: “Cậu có dám “đi thêm một dặm nữa” không? Vì tớ, vì cậu, vì bất kì điều gì cậu mến yêu?”.

Các cậu thấy sao? Nếu áp vào những sự kiện xảy ra gần đây suốt mấy ngày qua, từ chuyện cá chết, đến chuyện thực phẩm bẩn, những sự kiện này cũng chỉ là hệ quả của một loạt sự kiện khác mình không có ý kiến rõ ràng. Bây giờ các cậu thử rõ ràng chút coi… Nếu câu trả lời là không, chúc cậu nằm yên đó vui vẻ, có thẻ thi thoảng bày tỏ sự quan ngại sâu sắc, và đừng có cáu nếu mọi sự nó không như ý. Còn nếu  câu trả lời là thì chúng ta sẽ sớm có hành động thôi! Hẹn ở post khác.

Cơ mà làm gì thì làm, hãy hát lên đã cho vui:

“But I would walk five hundred miles
And I would walk five hundred more
Just to be the man who walked a thousand miles
To fall down at your door”

Hãy làm vì những gì mình thương mến, cậu ạ.

Và trước tiên, hãy quan tâm cái đã! Thực sự quan tâm ấy.


Những tấm lòng được chắp đôi cánh mộng mơ và biến thành cuộc phiêu lưu kỳ thú không hồi kết…

Đây vốn là một note trên fb của tớ. Giờ post lại ở đây 🙂
Cách đây ít lâu một người bạn thân có một ý tưởng rất dễ thương chia sẻ với tớ:
      “Này Chip, mỗi tháng chị muốn để ra vài chục usd dành riêng gửi cho một quỹ nào đó đang giúp làm đẹp thêm cuộc đời này. Any suggestions?”
Số tiền hẳn là bé xíu xiu chẳng thấm tháp là bao, nhưng tất nhiên là muốn nó phải đển đúng người và làm đúng việc. Tớ cũng phấn khích, muốn kể lể ngay với Nga một vài gương mặt có thể gửi vàng và câu chuyện đầy mê đắm đằng sau mỗi hành động họ đang làm.
Với đầy đủ tính chất của một đứa tư duy chậm và ham chơi khó tập trung, mãi hôm nay tớ mới lên một list một vài cá nhân và tổ chức tớ đã “theo dõi” từ lâu và vô cùng cảm phục tấm lòng, nghị lực và cách sống của họ. Bài viết dành riêng cho Nga, cho cả tớ nữa (để mà nhớ và thêm động lực mà làm), cho cả bất kỳ ai có chung ý tưởng này, hoặc đơn giản là muốn chia sẻ chút chút với nhau vậy thôi.
Và đây là Danh Sách của tớ:
1. SÁCH HÓA NÔNG THÔN của anh Nguyễn Quang Thạch (fb:
Tớ bắt đầu follow fb anh Thạch được khoảng một năm gì đó, khi anh đang trong quá trình đi bộ Bắc Nam để vận động xây dựng tủ sách cho trẻ em, nhất là trẻ em nông thôn. Theo anh, kiến thức qua việc đi học trên lớp là không đủ, và sự thiếu hụt kiến thức sẽ gây lầm than kèm theo nhiều hệ quả khôn lường cho cả các cá nhân và xã hội. Đọc sách thực sự có thể giúp giải quyết vấn để trên và nâng cao dân trí trong dài hạn. Hình ảnh anh Thạch đầu đội mũ xòe, mặc sơ mi dài tay, vai đeo ba lô và update các dấu mốc điểm đến hàng ngày trên fb đã trở nên cực kỳ ấn tượng và quen thuộc với tớ trong suốt một thời gian. Hình như anh Thạch lại đang chuẩn bị bước tiếp để xây tiếp các tủ sách khác khi còn sức, và khi một mắt vẫn còn sáng (mắt kia của anh Thạch đã bị hỏng).
Tớ dõi theo page cũng đã từ lâu. Tớ không biết mặt biết tên của những con người đang miệt mài này, nhưng những gì họ làm được quả là kì diệu. Tớ gọi đây là những người mang tuổi thơ về cho tuổi thơ. Họ sửa sang, dựng lại những sân.chơi.thực.sự cho trẻ em, với xích đu, cầu trượt, bập bênh… trong những khoảng sân khu tập thể cũ ở thủ đô. Tuổi thơ của tớ trải qua tại những khu tập thể ở Hà Nội nên việc các bạn ấy làm càng thêm mang nhiều ý nghĩa cá nhân. Hơn nữa những vật liệu sử dụng toàn là gỗ, tre, dây thừng, lốp xe,…, vừa đơn giản không ngờ vừa sáng tạo, vừa tiết kiệm và không độc hại.
Again, tớ cũng không biết những cá nhân thực hiện điều này, nhưng lại là một điều kì diệu nữa đến với các em chó bé mèo, và cũng là một điều kì diệu cho một xã hội tử tể nữa. Hàng ngày vẫn có hàng trăm hàng ngàn chó mèo bị ngược đãi, bị tổn thương, bị tai nạn, bị bắt làm thịt, vv. Các bạn tình nguyện viên, hay những người tốt bụng cứ nghe ở đâu có chó mèo bị hại là lao đến cấp cứu rồi đưa các em về trạm. Ở trạm các em được cứu chữa, được chăm sóc, và được tìm nhà cho để ở. Tuy nhiên qua theo dõi thì tớ thấy việc tìm nhà mới cho các bé chẳng suôn sẻ gì (hẳn rồi) và phần finance là một cả vấn đề lớn. Nhưng các bạn ấy vẫn kiên cường làm việc, kiên cường duy trì và tình yêu cứ thế được bơm đầy.
Có ai cũng biết chuyện về chú lính chì Thiện Nhân không? Em bé sơ sinh bị mẹ bỏ rơi trong rừng ngay lúc mới đẻ, bị thú hoang ăn mất một chân và bộ phận sinh dục. Chị Mai Anh đã đón bé về nuôi, trở thành người mẹ “đẻ Nhân ra từ tim”. Giờ Thiện Nhân hình như là được 10t rồi, em rất tình cảm, ấm áp. Fb của chị Mai Anh lúc nào cũng rất xúc động với đầy tình yêu với 3 cậu con trai và rất nhiều những đứa con khác qua các chương trình mà chị gọi là “con chim xinh xinh”-chuyên giúp cấy lại bộ phận sinh dục cho các em bé chẳng may bị thiếu hụt. Dõi theo để mà thấy người phụ nữ bé xíu còi cọc đó kiên cường, dũng cảm thế nào.
5. Tohe Style của anh Nguyên và chị Ngân và cả một team Hồn nhiên không để đâu cho hết
Tohe ngoài những sản phẩm 100% hồn nhiên bay bay chất chất ra thì sau đấy còn là một câu chuyện dài ngoằng ngập màu sắc về việc đưa nghệ thuật đến cho các bạn bé bị khiếm khuyết về thân thể và trí não (tổ chức các lớp vẽ) và các bé ở thành thị (tổ chức các sự kiện nghệ thuật sắp đặt). Tohe kiểu cứ phơi phới hồn hâu, cùng một bịnh đoàn hô hố nói cười dễ thương không chịu được, lan tỏa tình yêu và sự tử tế ra khắp nơi. Tuy nhiên ở Tohe thì tớ không thấy có kêu gọi một hoạt động funding nào hết. nên nếu có quan tâm thì có thể liên hệ trực tiếp tới đội quân nhí nhố để mà hỏi han muốn góp công góp sức sao đó, ha!?
Tàm tạm thế đã. Có gì nghĩ tiếp bổ sung sau hihi :>